I don’t remember how many versions of myself I’ve been.
Probably more than I realize.
From time to time, I reread what I’ve written or look back at my old drawings. I feel compassion for the person I was back then. I smile, fascinated by all the emotions I once experienced. “So, that was how I used to see the world.” Sometimes I even burst out laughing and ask myself, “Why was I so certain about something like that back then?”
A few years ago, I probably would have felt embarrassed. I would have wanted to edit those words or erase the parts that no longer felt true.
But now, it’s different.
I’ve begun to feel grateful for those earlier versions of myself. They left behind enough traces for me to realize that I’m constantly changing. They gave me enough data to reflect on, compare, and continue an honest conversation with myself, instead of struggling in uncertainty and chaos.
That’s why I write, take photographs, and record moments of my life. Whenever I learn, train, step into new experiences, or simply meet someone new, it’s enough to make me see something from a perspective I had never imagined before. Perhaps that’s the most wonderful thing about life – the primal energy of creation and growth.
Writing helps me see how a thought changes over time. Every piece of writing is like a small milestone. One day, when I look back, I’ll be able to see where I’ve been, what I’ve chosen to keep, and what I’ve decided to let go.
The person I used to be would never have imagined that one day I’d be sitting here, writing something that anyone could read. Yet that’s exactly what’s happening. I’m drawing, I’ve even built a website of my own, and I’ll probably share more of my story. I have a feeling there are many interesting things ahead.
Life is truly extraordinary.
I no longer want to waste so much of it being afraid or anxious. The boat of life carries us in ways that no imagination could ever fully grasp. I choose to live wholeheartedly in the present, laugh at myself more often, sleep well, and be grateful for every experience.
> Original Vietnamese
Mọi thứ sẽ dần khác đi…
Tôi không nhớ mình có bao nhiêu phiên bản của chính mình.
Có lẽ nhiều hơn tôi nghĩ.
Thỉnh thoảng tôi đọc lại những gì mình từng viết hoặc nhìn lại những bức tranh cũ. Tôi thấy đồng cảm với con người của ngày ấy. Tôi sẽ mỉm cười và thích thú với tất cả những cảm xúc mà tôi đã có được “mình đã từng nhìn thế giới theo cách đó”. Có khi tôi sẽ phá ra cười lớn với câu hỏi “tại sao lúc đó mình lại tin chắc vào một điều như vậy nhỉ?”
Nếu trước đây, có lẽ tôi sẽ thấy ngại. Tôi sẽ muốn sửa lại, hoặc xóa đi những điều không còn phù hợp nữa.
Nhưng bây giờ thì khác.
Tôi bắt đầu thấy biết ơn những phiên bản cũ của mình. Chúng đã để lại đủ dấu vết để tôi nhận ra mình đang chuyển hoá từng ngày, để tôi có nhiều dữ liệu để chiêm nghiệm, đối thoại với chính mình mà không phải vùng vẫy trong mơ hồ, hỗn độn.
Đó là lý do tôi viết, chụp ảnh và quay lại những thước phim trong cuộc đời mình. Khi tôi học tập, rèn luyện, dấn thân vào các trải nghiệm, hoặc chỉ một cuộc gặp gỡ, cũng đủ để nhìn một vấn đề theo một cách mà tôi chưa từng tưởng tượng ra. Có lẽ đó là điều tuyệt vời của cuộc sống, đó là năng lượng nguyên thuỷ từ sự sáng tạo và phát triển.
Viết sẽ giúp tôi nhìn thấy một suy nghĩ đã dịch chuyển như thế nào theo thời gian. Mỗi bài viết giống như một dấu mốc nhỏ. Đến một lúc nào đó, khi nhìn lại, tôi có thể thấy mình đã đi qua những đâu, đã giữ lại điều gì và đã buông bỏ điều gì.
Tôi trước đây sẽ không bao giờ nghĩ đến ngày mình ngồi đây và viết cho bất kì ai cũng có thể đọc. Nhưng mọi thứ đã và đang diễn ra như thế. Thậm chí là tôi đang vẽ, và làm một website cho bản thân. Tôi sẽ kể câu chuyện của mình nhiều hơn. Có lẽ sẽ có nhiều điều thú vị.
Cuộc sống quá đỗi kì diệu.
Tôi không muốn phí hoài quá nhiều thời gian để sợ hãi hay lo âu. Vì cách con thuyền cuộc sống đưa chúng ta đi, không trí tưởng tượng nào có thể nắm bắt. Tôi chọn sống hết lòng với hiện tại, cười với chính mình nhiều hơn, ngủ thật ngon, và biết ơn tất cả trải nghiệm.

